bby Phi Phi| Tinkermy
Multichaptered|PG-13|Romance.Cổ trang.Polemics|On-going
Thay đổi bắt đầu từ lúc chúng ta được sinh ra hay một lúc nào đó ở thời gian ta từng tồn tại?
Hồi II: Biến Và Bất Biến
- Dĩnh Kỳ ca ca, có thật hôm nay chúng ta sẽ đi được không, trời không mưa thật chứ? - Diệp Luân công chúa rướn người qua khung cửa sổ nhìn bầu trời chau mày lo lắng.
- Yên tâm, thông thiên giám đã nói với huynh trời sẽ không mưa cho đến khuya đêm nay. Chỉ cần Dư Nhật đón Diên nhi và Tiểu Thiện tới thì có thể đi. - Vương gia Dĩnh Kỳ thong thả nhấp một ngụm trà, bình thản trả lời.
- Trung Nguyên thật kỳ quái, dường như chống đối bổn công chúa thì phải, từ ngày đại hôn đến nay trời cứ mưa suốt không ngừng, thật bực bội. - Diệp Luân than thở, hai tay chống lên bệ cửa, hai bàn tay ôm lấy đôi má phụng phịu dáng vẻ rất dễ thương.
- Thật ra, tháng bảy của trung nguyên mưa dầm dề như vậy là có một câu chuyện tình buồn. - Dĩnh Kỳ mỉm cười nhìn vẻ mặt hờn dỗi của tiểu thê tử, đứng dậy đến sau lưng công chúa dịu dàng ôm nàng vào lòng, tựa nhẹ cằm lên đỉnh đầu nàng ôn nhu nói. - Có muốn nghe không?
- Muốn. - Diệp Luân nôn nóng ngước nhanh đầu hướng lên Dĩnh Kỳ, cười rạng rỡ.
- Vương gia ca ca. - Âm giọng một tiểu cô nương vang vọng cắt ngang bầu không khí nhu nhã ấm áp trong phòng. - Công chúa tỷ tỷ, Diên nhi đến rồi.
- Tham kiến vương gia, công chúa. - Dư Nhật vòng tay cúi đầu, tránh nhìn hình ảnh thân mật trước mặt.
- Vương gia ca ca… - Diên Vỹ tiểu thư không để ý đến dáng vẻ âu yếm ôm tiểu thê tử, đến gần vương gia Dĩnh Kỳ thầm thì - …hôm nay tiểu Thiện mặt áo màu tím đó.
- Vậy sao? - Dĩnh Kỳ nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo hướng về phía cửa nhìn bóng người vừa bước vào. - Tiểu Thiện, nếu hôm nay muội không được khỏe thì cứ nghỉ ngơi, không cần miễn cưỡng đến đây hầu tiếp vương phi.
- Dĩnh Kỳ, sao lại gọi là "hầu tiếp" được. Muội coi Diên nhi và tiểu Thiện như tỷ muội ruột thịt, nếu không khỏe, nói với tỷ một tiếng là được. - Diệp Luân công chúa mỉm cười vùng ra khỏi vòng ôm của Dĩnh Kỳ, bước về phía tiểu Thiện ân cần áp trán của mình vào trán tam tiểu thư thượng thư gia khiến cô bé giật người ra sửng sốt. - Sao vậy? Ta chỉ muốn giúp muội xem có nóng không thôi, trông không giống như bệnh.
- Không phải bệnh đâu Luân nhi tỷ tỷ. - Diên Vỹ tiểu thư đến bên vòng tay thân thiết với công chúa, vẻ mặt thần bí ra bộ rất nghiêm trọng nói. - Tóm lại, từ từ tỷ sẽ hiểu.
- Muội không sao, công chúa, đừng để chậm trễ thời gian, chúng ta có thể đi rồi, để trời mưa thì không hay lắm. – Tiểu Thiện nói.
- Sao vậy? – Diệp Luân ngạc nhiên nhìn Quách Thiện hỏi. – Mấy hôm trước vẫn gọi là Luân nhi tỷ tỷ, sao hôm nay…
- Luân nhi tỷ tỷ, mỗi lần Tiểu Thiện mặt áo màu tím đều như vậy, rất là nguyên tắc, nguyên tắc thủ lễ đến phát chán luôn. - Diên Vỹ tiểu thư nói.
- Có thể thay đổi tính cách dựa trên màu áo sao? - Diệp Luân thì thầm, ánh mắt đầy nghi ngờ vẫn hướng về phía Quách Thiện. – Vậy sao lúc nãy muội không bắt muội ấy thay áo màu khác.
- Hồi bẩm công chúa, mấy hôm nay trời mưa liên tục, áo của Tiểu Thiện không kịp khô, chỉ còn lại các bộ màu tím thôi. - Quách Thiện tiểu thư bình thản đáp.
- Công chúa, không còn sớm nữa, chúng ta nên đi để kịp thời gian. - Dư Nhật lên tiếng cắt ngang không khí ngượng ngùng.
- Được rồi, dù sao cũng đã đến, cùng đi luôn vậy. - Dĩnh Kỳ lạnh lùng nhìn Quách Thiện nói, rồi dịu dàng ôm bờ vai Diệp Luân kéo về phía mình và dùng gương mặt rất dịu dàng nói. - Câu chuyện đó, đợi đêm nay huynh sẽ kể muội nghe.
Buổi dạo chơi được hẹn một tuần trước vào đêm tân hôn của vương gia rốt cuộc bị trì hõan đến tận mùng bảy tháng bảy. Mọi nơi chăng đèn kết hoa rực rỡ, rất nhiều tiểu thư quyền quý đi kiệu ra phố cầu nguyện nhân duyên, các cửa tiệm vàng mã nườm nượp người ra vào, nhang thơm đủ mùi trộn lẫn trong hơi không khí đẫm hơi nước. Khi công chúa hỏi hôm nay là ngày gì mà mọi người đều mua đồ cúng bái, vương gia cười mê mị cúi xuống với nàng đáp gọn lỏn.
- Đêm nay.
Dư Nhật khóe môi nhếch lên, lúc sau khi Diệp luân cùng Diên Vỹ chạy phía trước các hàng bánh và kẹo hồ lô, Dĩnh Kỳ thư thái bước cùng, Dư Nhật lại nói mà không nhìn sang người bên cạnh.
- Chỉ hai từ mà thật thâm ý, ca ca làm tiểu đệ cũng phải tò mò.
- Từ bao giờ ngươi nhiều chuyện như vậy. - Dĩnh Kỹ càng không nhìn lại, ánh mắt vẫn lưu tâm dõi theo tiểu thê tử thản nhiên nói. - Nếu tò mò ngươi cũng thử đi, ca ca làm chủ cho ngươi, hôm trước Thiện muội đã nói muốn gả cho ngươi mà. Bất quá ngươi chỉ kém ta hai tuổi, Thiện muội ngang với Luân nhi, không khác biệt là mấy. Để không cần ganh tỵ với ca ca ấm áp trong giường mỗi đêm.
- Ca ca lại khéo đùa, tiểu Thiện bất quá chỉ nói đùa, đường đường tiểu thư phủ thượng thư, dù có được Hoàng thượng ân chuẩn cũng là ủy khuất cho tiểu Thiện. - Dư Nhật hơi biến sắc, khóe môi khẽ chếch mang ý giễu cợt trả lời.
- Chuyện này tiểu Thiện có đùa hay không thì phải hỏi muội ấy. - Dĩnh Kỳ trả lời.
- Có phải ý là vương gia ca ca đang hỏi muội không? - Quách Thiện đột ngột lên tiếng, giọng nói thì thầm dường như chìm khuất trong âm thanh náo nhiệt xung quanh.
- Cứ xem vậy đi. - Dĩnh Kỳ thoáng chau mày nhìn tiểu cô nương đi cạnh mình rồi nhanh chóng quay mắt trở về bóng dáng quen thuộc. - Nói ca ca nghe thử ý muội.
- Ý muội, Dư Nhật ca đã nói rất rõ ràng rồi. - Quách Thiện bình thản đáp - Cũng phải đa tạ huynh đã biết nghĩ trước sau cho muội, quả không hổ danh thị vệ tâm đắc của vương gia ca ca. Một nô tài tốt.
Dĩnh Kỳ thoáng biến sắc. Dư Nhật bình thản, nét cười xa xăm. Giữa phố xá náo nhiệt, bất giác không khí giữa ba người lại như tĩnh lặng đến không thể thở. Đúng lúc đó, Diên Vỹ và Diệp Luân quay lại hớn hở vừa nắm vừa kéo tay cả ba người vào một khách điếm rất sang trọng đối diện bờ sông. Cả năm người lên lầu chọn một bàn nhìn ra bờ sông, lại khuất khỏi gian khách náo nhiệt nhờ mấy chậu cây lớn. Từ trên nhìn xuống, hàng liễu rũ lờ đờ thoáng bóng trên mắt nước nhuộm màu tịch dương lạnh nhạt, mặt trời hôm nay chỉ là chút ánh sáng yếu ớt không đủ rạch chân mây hiển hiện cuối chân trời xa. Mặt nước lăn tăn gợn sóng nhỏ, có vài đứa trẻ đùa giỡn ầm ĩ dưới phố ném nhau những cục bùn nhão, vài đứa ném hụt xuống mặt hồ tạo nên những vòng tròn lớn lan tỏa không ngừng, như thôi miên ánh mắt người nhìn vào những vòng tròn từ nhỏ thành lớn rồi lớn thành nhỏ. Gió mang hơi nước từ hồ ve vuốt khắp nơi, mang cảm giác mát mẻ ẩm ướt trải đều cho mỗi người đi hội.
Diệp Luân nhìn mê mẩn cảnh phố xá nhộn nhịp, các hàng quán từ trên nhìn xuống quả thật có khác biệt khiến người ta hứng thú. Diên Vỹ đứng cạnh rất nhiệt tình hướng dẫn và giải thích các tập tục cho tiểu công chúa, đến khi thức ăn đã được mang lên, họ mới trở lại bàn yên vị nhưng vẫn không hết phấn khích.
- Luân nhi tỷ tỷ, lát nữa mình mua đèn hoa thả xuống hồ nha. - Diên Vỹ nói.
- Cái đó để làm gì? - Diệp Luân một tay gắp thức ăn một tay cầm sẵn chung trà hỏi.
- Cầu tình duyên. - Diên Vỹ trả lời, hướng đến món canh bát bảo múc vào chén mình. - Cầu Dĩnh Kỳ ca ca không bẩm hòang thượng gả muội đi biên ải. Ra biên ải không có nhiều trò chơi như kinh thành, buồn lắm.
- Tiểu muội ngốc. - Dĩnh Kỳ khẽ bật cười. - Nếu muội hạn chế cùng Tiểu Thiện quậy phá thì huynh mới không nói hòang thượng gả muội đi. Cầu nguyện cũng vậy thôi.
- Vậy tỷ cầu nguyện gì bây giờ? - Diệp Luân hỏi.
- Cầu Dĩnh Kỳ ca mãi mãi yêu tỷ, không cưới thêm thê thiếp. - Diên Vỹ vui vẻ trả lời.
- Không cần cầu đâu. - Dĩnh Kỳ nói, ánh mắt ấm áp yêu thương nhìn Diệp Luân.
- Đúng đó. - Quách Thiện đột ngột lên tiếng. - Cầu nguyện cũng vậy thôi, chuyện thê thiếp xưa nay do phụ mẫu làm chủ, nếu Hoàng thượng muốn huynh ấy lập trắc phi thì ai có thể thay đổi được? Huống chi, trời cũng không quản nổi lòng người. Mẹ muội nói, nam nhân không bao giờ thay đổi, chỉ là luôn luôn có cái mới để yêu chuộng.
- Quách Thiện! - Vương gia Dĩnh Kỳ chau mày hướng ánh mắt giận dữ về phía tam tiểu thư phủ thượng thư. - Lễ tiết có dạy muội cái gì nên nói và không nên nói không? Muội chắc cũng hiểu sự ủy khuất khi nói ra điều khiến bề trên phật lòng.
- Đa tạ vương gia dạy dỗ, Quách Thiện sẽ chú ý hơn. - Tam tiểu thư ngước mắt bình thản đáp, rồi gật nhẹ đầu thay cho hành lễ.
- Vương gia ca ca… - Diên Vỹ rụt rè gọi, không dám nói tiếp.
- Dĩnh Kỳ, sao huynh lại nổi giận như vậy? Có phải muội ấy nói đúng nên huynh mới giận? - Diệp Luân buông đũa, lần đầu tiên vẻ mặt rạng rỡ thường ngày trở nên trầm xuống. - Phụ hòang muội cũng có rất nhiều cung tần mỹ nữ, các ca ca cũng có rất nhiều thiếp hầu. Đạo làm thê tử trước khi xuất giá muội đều đã học, muội hiểu mà, huynh không cần nổi giận với Tiểu Thiện.
- Huynh khác họ. Luân nhi, đời này kiếp này huynh chỉ lập một chính thất, tuyệt đối không nạp thêm trắc phi. - Dĩnh Kỳ siết chặt tay Diệp Luân, ánh mắt kiên định nhìn tiểu thê tử của mình. - Muội chỉ cần tin huynh sẽ không bao giờ phản bội muội.
Những lời đó Diệp Luân công chúa đều nghe. Nhưng bất quá, nàng cũng vẫn chỉ là một tiểu cô nương tám tuổi, nói với một tiểu cô nương tám tuổi về cái gọi là tin tưởng chỉ sợ như vịt nghe sấm. Diệp Luân gật đầu rất nhanh với tiểu vương gia rồi tiếp tục quay lại mĩ thực trước mặt tiếp tục hỗn chiến.
Dĩnh Kỳ lại là một trong những đứa trẻ tuổi nhỏ những chí không nhỏ. Trải qua những chuyện đau thương lại oan trái vẫn không một lần rơi lệ. Chàng hiểu Diệp Luân của chàng lúc này vẫn chưa hiểu niềm tin mà mỗi giờ mỗi phút bên nhau chàng cố gieo vào lòng nàng. Diệp Luân lớn lên giữa thảo nguyên tự do phóng khoáng, nay làm dâu hòang tộc trung nguyên vốn nhiều lễ tiết nhưng cũng sẽ không khó để dạy cho nàng đạo tòng phu. Tuy nhiên, Dĩnh Kỳ yêu chính là Diệp Luân như hiện nay, chàng không muốn bất cứ tác động gì thay đổi Diệp Luân theo khuôn mẫu khuê các thường thấy.
Sự sôi nổi của bữa ăn giảm đi đáng kể, chỉ có Diệp Luân và Diên Vỹ ríu rít như hai con chim non bên nhau. Quách Thiện thì hòan tòan cư xử như người thừa, lẳng lặng dùng bữa, mỗi cử chỉ đều đúng mực đến mức công chúa và Tể tướng tiểu thư không cách nào bắt chuyện cùng nàng giữa bữa ăn.
Khi trăng treo ngang cành liễu, Dư Nhật hộ tống công chúa và tể tứơng tiểu thư đi thả đèn, chỉ còn vương gia và Quách Thiện ở lại trên lầu khách điếm quan sát. Dĩnh Kỳ luôn dùng một nụ cười ôn nhu dõi theo tiểu thê tử. Bên cạnh, Quách Thiện lẳng lặng nhìn, vẻ mặt không chút biểu cảm, chỉ có một cỗ khí bức người ngột ngạt mạnh mẽ xung quanh.
- Nếu muội mệt, ta sẽ cho gọi kiệu đưa muội về phủ thượng thư. - Dĩnh Kỳ dùng âm giọng lạnh như băng mỏng nói.
- Đa tạ. Nếu vương gia chán ghét nhìn thấy muội thì cứ tùy tiện. - Quách Thiện vẫn không ngừng ánh mắt chăm chú của mình. - Bất quá, hy vọng sau này giữa chúng ta có nhân duyên nào đó do long nhan sắp đặt, vương gia có thể chiếu cố tiểu muội.
- Người đâu. - Dĩnh Kỳ không một lần nhìn lại, lạnh lùng gọi tiểu nhị dặn dò. - Gọi cho tiểu thư đây một cỗ kiệu, dặn họ nhất định phải đưa nàng về phủ Thượng thư bình an, nếu có chuyện gì ngươi cũng hiểu cái mạng nhỏ của ngươi gánh không nổi.
- Dạ, nhân gia. - Tiểu nhị cúi mình sợ hãi đáp. - Tiểu thư, mời. Để nô tài dẫn đường.
- Vương gia, Quách Thiện cáo từ.
- Lần sau nếu không còn áo thì đừng miễn cưỡng rời nhà. - Dĩnh Kỳ lại lạnh lùng buông thêm một câu.
- Gia mẫu lúc này yêu màu tím, chỉ sợ không lâu nữa áo của muội đều là màu này. - Đón nhận ánh mắt lạnh lẽo xoáy vào mình, Quách Thiện tiếp. - Ngày tháng sau này, dù đối diện với muội trong màu áo vương gia không thích cũng xin người mắt nhắm mắt mở bỏ qua, để muội làm một hiếu nữ trọn vẹn.
Nói rồi, nàng rời đi ngay. Quách Thiện, tiểu cô nương tám tuổi chàng xem như tiểu muội thân thiết trong lần đầu tiên gặp ở Quốc tử giám, nơi các hòang tử, công chúa và các tiểu thư Hoàng thân quốc thích theo học. Từ lúc nhập cung, ngoài sư đệ Dư Nhật, gặp được Diên Vỹ, Tiểu Thiện, hai tiểu muội này có thể nói là chút niềm vui nhỏ với chàng trong thời điểm tăm tối. Tuy nhiên, không lâu sau đó chàng biết một tiểu Thiện thứ hai - Tiểu Thiện mặc tử y. Tiểu muội tinh nghịch lúc này lại trở nên khó hiểu, dáng vẻ và suy nghĩ đều không giống một tiểu cô nương tám tuổi, thâm trầm khó đóan, luôn luôn điềm tĩnh. Có đôi lúc Dư Nhật và chàng cũng hoài nghi có hai Tiểu Thiện, nhưng Thượng thư phủ chỉ có ba vị tiểu thư, nhị tiểu thư đã mười bảy mười tám tuổi, tam tiểu thư là Tiểu Thiện, còn tiểu thư kia vừa tổ chức lễ đầy năm cách đây hai tháng. Mọi điều Tiệu Thiện vui vẻ nghịch ngợm nói Tiểu Thiện thâm trầm đều biết, không hề sai sót dù chỉ một từ, trí nhớ hòan hảo đến mức khiến người ta không khỏi nghi ngờ.
Khi sư phụ chàng, Phá Chấn Hiên hạ sơn tiếp tục dạy võ công cho chàng theo sự cậy nhờ của gia phụ quá cố, Diên nhi và Tiểu Thiện cũng đòi học. Diên nhi, như mọi người học võ, đòi học chiêu thức tuyệt thế thì Tiểu Thiện lại nói muốn học loại võ công nào không luyện nội công. Phá Chấn Hiên lúc đó kinh ngạc hỏi tại sao thì nàng hồn nhiên trả lời.
- Sư phụ không nghe mọi người gọi con là Tiểu Thiện sao? Tiểu Thiện giống như gọi thái giám trong cung, các tiểu công công Tiểu Quế Tử, Tiểu Mao Tử nè. Con là Tiểu Thiện Tử.
- Ta vẫn không hiểu chuyện đó thì có liên quan gì đến chuyện luyện võ mà không luyện nội công. - Phá Chấn Hiên lúc ấy vuốt chòm râu gật gù nói.
- Có liên quan chứ, giang hồ ai cũng biết môn võ công lợi hại nhất trên thiên hạ buộc nam nhân phải tự cung, nhưng mà sự phụ, con là tiểu thái giám, lại không thể tự cung, đành đi theo truyền thống chỉ luyện võ không luyện nội công để bù vào.
- Còn có cái lý như vậy nữa sao? - Phá Chấn Hiên sửng sốt hỏi. - Ta lại thấy nha đầu ngươi làm biếng, chỉ muốn thuộc khẩu quyết không muốn bỏ thời gian tu luyện thì đúng hơn.
- Thật đúng là… - Tiểu Thiện vỗ bàn một cái, gương mặt nghiêm túc nhìn Phá Chân Hiên chậm rãi nói. - …sư phụ, sư phụ quả là rồng trong loài người nha, thiên hạ này hiểu Tiểu Thuận chỉ có mình sư phụ, bội phục, bội phục.
Lúc đó Phá Chấn Hiên rất sảng khoái mà cười. Một tiểu cô nương nịnh hót rành rành như thế với một lão nhân gia ngoan cố rất ghét những kẻ sủng nịnh, nay lại tỏ ý thích nghe một tiểu cô nương nịnh hót ríu rít bên tai mình. Dư Nhật cũng phải cảm khái thốt lên một chữ phục với sư huynh, nhìn tiểu sư muội ngưỡng mộ.
Nhưng Phá Chấn Hiên, một lão nhân gia vẫn không bỏ được tính thẳng thắn, đối diện Quách Thiện mặc tử y lần thứ hai, cũng phải giận dữ đuổi ái đồ của mình đi, còn bảo sau này đến luyện võ không được mặc tử y nữa, nếu mặc thì không cần đến. Cũng bởi Tiểu Thiện bình thường tuy rất hay tập giữa chừng lén trốn để đi chơi, nhưng vẫn rất thuộc khẩu quyết, thường xuyên nhắc bài cho hai ca ca và muội muội. Khi mặc tử y, lại không luyện được gì, khẩu quyết đều đọc lộn, lại không hề có chút hứng thú luyện tập nào.
Đối với Dĩnh Kỳ, dù gì cũng vẫn là một trong hai tiểu muội yêu thương, mỗi lần Quách Thiện mặc tử y, mỗi hàm ý trong lời nói chàng đều hiểu. Lúc Quách Thiện không mặc tử y, Dĩnh Kỳ lập lại những ý tứ đó, muội muội cũng chỉ thở dài, rồi đuổi theo Dư Nhật đòi làm thê tử của đệ ấy. Gia sư từng nói, e là Quách Thiện sống trong gia đình quan nhân, từ nhỏ đã được nuôi dạy để làm công cụ quyền thế cho người nhà nên sinh ra bệnh lạ, có hai tính cách trong một con người. Gia sư thường vân du khắp nơi, lần vừa rồi trước khi đi đã nói dọc đường sẽ tìm hiểu về bệnh tình Tiểu Thiện để xem có thể chữa được không. Sư phụ chàng cũng nói, nếu không có cách nào, chỉ còn cách buộc Dư Nhật bắt cóc tiểu Thiện ra biên ải cách xa người thân mới mong trị được. Dư Nhật thì luôn luôn dùng sự điềm tĩnh, có đôi lúc lạnh lùng từ chối mỗi khi chàng và sư phụ đề cập đến chuyện này.
Từ khi chàng thành thân, đây là lần đầu gặp lại Quách Thiện mặc tử y, ngụ ý trong mỗi lời nói của tiểu muội hôm nay khiến chàng trước giờ tuy khó chịu cũng có vài phần thương cảm nay vô cùng chán ghét. Lại nhìn về phía Diệp Luân, vẻ mặt chàng từ lạnh lẽo lại chuyện sang nhu hòa, mỉm cười cùng thê tử. Diệp Luân đang vui vẻ đuổi theo đèn hoa trôi theo dòng nước, rất phấn khích nhìn cả mặt hồ bừng sáng bởi những bông hoa lửa.
Đêm đó, Diệp Luân nằm trong lòng Dĩnh Kỳ, nhìn ra khung cửa sổ mở ngắm màn mưa như thác đổ. Sau câu chuyện về ngày thất tịch, Diệp Luân im lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ nằm trong lòng phu quân ngắm mưa, tựa như có thể ngắm được nỗi niềm của Chức Nữ đang rơi.
- Dĩnh Kỳ, huynh nghĩ Chức Nữ khóc là vì vui mừng được gặp lại phu quân hay vì đau lòng? - Hồi lâu sau, Diệp Luân mới cất tiếng hỏi.
- Đau lòng, bởi vì thời gian một ngày bên nhau không thể đủ cho một năm xa cách. - Dĩnh Kỹ trả lời, giọng trầm trầm trong cơn mưa lạnh. - Nếu như huynh là Ngưu Lang, chẳng thà đứng mãi trên cầu Ô Thước đến khi cầu bị gãy cũng nhất quyết không buông tay Chức Nữ.
- Nhưng Vương Mẫu nương nương rất quyền uy. - Diệp Luân đáp bằng giọng luyến tiếc.
- Chỉ bởi vì Ngưu Lang yêu Chức Nữ không đủ. Họ đã vượt qua được gian khổ để Thiên Đế cho họ làm vợ chồng, còn gian khổ gì không thể trải qua để được mãi mãi bên nhau?
- Muội nghĩ chỉ cần phu quân muội yêu muội như Ngưu Lang, dù một năm dài xa cách vẫn không quên muội thì muội đã mãn nguyện rồi. - Diệp Luân thì thầm, dụi người sâu hơn vào lòng Dĩnh Kỳ.
- Phu quân của muội sẽ không để ai chia cắt thê tử khỏi mình, cho dù phải trả bao nhiêu giá, đánh đổi bất kỳ thứ gì. Chỉ cần mỗi ngày khi mở mắt ra huynh được nhìn thấy muội, cuối ngày trước khi nhắm mắt được thấy muội cười và ôm muội vào lòng, mới gọi là mãn nguyện.
Trong đêm mưa tầm tã, trăng bị che khuất, vạn vật chìm trong màn đêm mờ mịt lãnh buốt. Dư Nhật trên đường về vương phủ, thấy một đứa trẻ mặc áo trắng đang cúi người bên góc tường phủ thượng thư. Đến gần chàng mới nhận ra đó là Quách Thiện.
- Tiểu Thiện, muội đang làm gì vậy? - Dư Nhật vội chạy đến bên tiểu Thiện, đỡ cô bé dậy lại thấy đôi mắt đỏ hoe. - Sao muội lại khóc?
- Dư Nhật ca ca, Bối Bối chạy mất rồi. Trời mưa dữ quá, nếu không tìm được Bối Bối, nó sẽ bị lạnh chết, Bảo Bảo sẽ buồn. - tiểu Thiện nức nở nói.
- Ai là Bối Bối? Bảo Bảo? Tìm họ muội ôm vách tường làm gì? - Dư Nhật không biết nên làm sao trong tình thế này, cố ghìm giọng để không la lên.
- Là con chuột của muội.
- Con chuột? - Dư Nhật sửng sốt. - Vì một con chuột mà muội dầm mưa như vậy? Muội lại phát điên à? Vào nhà đi, để huynh đưa muội về phòng, phụ mẫu muội sẽ không biết…
- Không! Muội phải tìm được Bối Bối. - Tiểu Thiện thét lên, vùng khỏi tay Dư Nhật.
- Tiểu Thiện, trời đang mưa, tạnh mưa rồi hãy tìm. - Dư Nhật túm chặt tiểu Thiện lôi đi, cô bé vũng vẫy kịch liệt, lúc thấy không chống lại thì cắn mạnh vào cánh tay Dư Nhật rồi vùng ra. - Tiểu Thiện!
- Muội không về! Không tìm thấy Bối Bối muội không về. - Tiểu Thiện vừa khóc vừa lùi lại, ánh mắt kiên quyết nhìn Dư Nhật.
- Được rồi, cầm lấy cây dù đứng ở kia đi, huynh tìm cho muội, tìm không được thì không về.
Dư Nhật không giấu cơn giận, đẩy Quách Thiện vào mái hiên bên đường rồi quay lại săm soi các hốc ngách ở vách tường phủ thượng thư. Mưa càng lúc càng lớn, mọi thứ dần mờ đi trong màn mưa dày đặc, Quách Thiện cuối cùng chạy ra giương dù che cho Dư Nhật.
- Dư Nhật ca ca, về đi, muội không tìm nữa.
- Im lặng đi, huynh đang bận. - Dư Nhật hét lên, dường như cố dùng giọng mình át tiếng mưa.
- Dư Nhật ca ca…
- Tìm được rồi, phải nó không? - Dư Nhật đưa hai tay đang giữ con vật bé nhỏ ở giữa. Con chuột ướt sũng, vừa run rẩy vừa vùng vẫy cố thóat khỏi tay Dư Nhật.
- Đúng rồi, nó đang lạnh…
Quách Thiện không nói hết câu, cô bé vừa đỡ lấy con thú thì Dư Nhật bế cô bé nhảy qua tường vào thượng thư phủ. Đến trước cửa phòng Tiểu Thiện, Dư Nhật buông cô bé ra rồi quay đi ngay. Quách Thiện vội vã níu lại.
- Dư Nhật ca ca, đợi muội một chút. - Khi thấy Dư Nhật quay lại dùng ấy mắt hàm ý hỏi chuyện gì, Quách Thiện chỉ lặp lại. - Đợi muội một chút.
Dư Nhật đứng trước cửa phòng, nhìn vào không gian tối om bên trong, một lúc sau Quách Thiện chạy ra trong bộ quần áo khô ráo nói.
- Dư Nhật ca ca vào phòng muội thay đồ đi, muội sẽ ở ngoài này, không nhìn trộm, phá hư danh tiết của huynh đâu.
- Muội muội ngốc. - Dư Nhật cười, nói khẽ. - Huynh mà vào phòng muội thì sẽ phá hư danh tiết của muội, bất kể muội ở ngoài hay ở trong.
- Muội không sợ, nếu vậy thì huynh lấy muội là xong, không ai nói gì nữa. - Tiểu Thiện trả lời, vẻ mặt biểu lộ như đó là chuyện đương nhiên thường thấy.
- Muội quên hôm nay muội đã nói gì sao? - Dư Nhật thở dài hỏi.
- Không quên, nên muội hiểu nếu huynh cảm thấy không xứng khi muội là tiểu thư, thì muội không là tiểu thư nữa là xứng với huynh. - Tiểu Thiện nói, ngước nhìn Dư Nhật với nụ cười dụ dỗ. - Huynh đưa muội về nhà huynh ngoài biên ải, ở đó muội không phải tam tiểu thư phủ thượng thư, chỉ là thê tử của huynh.
- Tiểu Thiện, chuyện không đơn giản như vậy đâu. - Dư Nhật bối rối, lúc này chính là Tiểu Thiện những khi không mặc áo tím cứ luôn gặp chàng lại đòi cùng chàng ra biên ải. - Muội chỉ là một tiểu cô nương tám tuổi, cớ gì cứ nghĩ đến chuyện lập gia đình sớm?
- Huynh không biết rằng con gái nhà quan từ lúc ba tuổi là có thể bị gả đi bất cứ lúc nào sao? - Quách Thiện trả lời rồi ngưng một chút, hướng ánh mắt buồn bã cam chịu về phía Dư Nhật. - Được rồi, muội hiểu rồi, huynh không thích muội, không muốn lấy muội. Không phải muội chê huynh mà là huynh chê muội. Xin lỗi, bấy lâu nay làm phiền huynh, lợi dùng lòng thương hại của huynh…
- Tiểu Thiện, không phải đâu. - Dư Nhật giật mình nói.
- Không sao đâu, Dư Nhật ca ca, muội không phiền huynh nữa, sau này muội sẽ không nhắc lại chuyện này nữa. Hôm nay muội thành thực đa tạ huynh. - Quách Thiện cười rạng rỡ, làm bộ dạng quyết tâm tiếp. - Huynh đừng lo, muội sẽ tìm người khác, nhất định trong kinh thành này sẽ có người chịu thành thân với muội.
Dư Nhật lặng lẽ gật đầu vì không biết làm gì hơn. Dù gì năm nay chàng cũng chỉ mười một tuổi, không thể biết ứng xử như thế nào trong tình trạng này. Cho dù chàng có lớn hơn cũng chưa chắc có thể nghĩ ra nên trả lời thế nào với cô bé tám tuổi muốn thành thân với mình. Đêm đã khuya, ngày thất tịch đã qua, mưa vẫn nặng hạt, Dư Nhật rời khỏi thương thư phủ lặng lẽ như lúc vào. Trong đêm đó, còn một người nữa nhìn chàng đến rồi đi trong lặng lẽ.
- Cái đó để làm gì? - Diệp Luân một tay gắp thức ăn một tay cầm sẵn chung trà hỏi.
- Cầu tình duyên. - Diên Vỹ trả lời, hướng đến món canh bát bảo múc vào chén mình. - Cầu Dĩnh Kỳ ca ca không bẩm hòang thượng gả muội đi biên ải. Ra biên ải không có nhiều trò chơi như kinh thành, buồn lắm.
- Tiểu muội ngốc. - Dĩnh Kỳ khẽ bật cười. - Nếu muội hạn chế cùng Tiểu Thiện quậy phá thì huynh mới không nói hòang thượng gả muội đi. Cầu nguyện cũng vậy thôi.
- Vậy tỷ cầu nguyện gì bây giờ? - Diệp Luân hỏi.
- Cầu Dĩnh Kỳ ca mãi mãi yêu tỷ, không cưới thêm thê thiếp. - Diên Vỹ vui vẻ trả lời.
- Không cần cầu đâu. - Dĩnh Kỳ nói, ánh mắt ấm áp yêu thương nhìn Diệp Luân.
- Đúng đó. - Quách Thiện đột ngột lên tiếng. - Cầu nguyện cũng vậy thôi, chuyện thê thiếp xưa nay do phụ mẫu làm chủ, nếu Hoàng thượng muốn huynh ấy lập trắc phi thì ai có thể thay đổi được? Huống chi, trời cũng không quản nổi lòng người. Mẹ muội nói, nam nhân không bao giờ thay đổi, chỉ là luôn luôn có cái mới để yêu chuộng.
- Quách Thiện! - Vương gia Dĩnh Kỳ chau mày hướng ánh mắt giận dữ về phía tam tiểu thư phủ thượng thư. - Lễ tiết có dạy muội cái gì nên nói và không nên nói không? Muội chắc cũng hiểu sự ủy khuất khi nói ra điều khiến bề trên phật lòng.
- Đa tạ vương gia dạy dỗ, Quách Thiện sẽ chú ý hơn. - Tam tiểu thư ngước mắt bình thản đáp, rồi gật nhẹ đầu thay cho hành lễ.
- Vương gia ca ca… - Diên Vỹ rụt rè gọi, không dám nói tiếp.
- Dĩnh Kỳ, sao huynh lại nổi giận như vậy? Có phải muội ấy nói đúng nên huynh mới giận? - Diệp Luân buông đũa, lần đầu tiên vẻ mặt rạng rỡ thường ngày trở nên trầm xuống. - Phụ hòang muội cũng có rất nhiều cung tần mỹ nữ, các ca ca cũng có rất nhiều thiếp hầu. Đạo làm thê tử trước khi xuất giá muội đều đã học, muội hiểu mà, huynh không cần nổi giận với Tiểu Thiện.
- Huynh khác họ. Luân nhi, đời này kiếp này huynh chỉ lập một chính thất, tuyệt đối không nạp thêm trắc phi. - Dĩnh Kỳ siết chặt tay Diệp Luân, ánh mắt kiên định nhìn tiểu thê tử của mình. - Muội chỉ cần tin huynh sẽ không bao giờ phản bội muội.
Những lời đó Diệp Luân công chúa đều nghe. Nhưng bất quá, nàng cũng vẫn chỉ là một tiểu cô nương tám tuổi, nói với một tiểu cô nương tám tuổi về cái gọi là tin tưởng chỉ sợ như vịt nghe sấm. Diệp Luân gật đầu rất nhanh với tiểu vương gia rồi tiếp tục quay lại mĩ thực trước mặt tiếp tục hỗn chiến.
Dĩnh Kỳ lại là một trong những đứa trẻ tuổi nhỏ những chí không nhỏ. Trải qua những chuyện đau thương lại oan trái vẫn không một lần rơi lệ. Chàng hiểu Diệp Luân của chàng lúc này vẫn chưa hiểu niềm tin mà mỗi giờ mỗi phút bên nhau chàng cố gieo vào lòng nàng. Diệp Luân lớn lên giữa thảo nguyên tự do phóng khoáng, nay làm dâu hòang tộc trung nguyên vốn nhiều lễ tiết nhưng cũng sẽ không khó để dạy cho nàng đạo tòng phu. Tuy nhiên, Dĩnh Kỳ yêu chính là Diệp Luân như hiện nay, chàng không muốn bất cứ tác động gì thay đổi Diệp Luân theo khuôn mẫu khuê các thường thấy.
Sự sôi nổi của bữa ăn giảm đi đáng kể, chỉ có Diệp Luân và Diên Vỹ ríu rít như hai con chim non bên nhau. Quách Thiện thì hòan tòan cư xử như người thừa, lẳng lặng dùng bữa, mỗi cử chỉ đều đúng mực đến mức công chúa và Tể tướng tiểu thư không cách nào bắt chuyện cùng nàng giữa bữa ăn.
Khi trăng treo ngang cành liễu, Dư Nhật hộ tống công chúa và tể tứơng tiểu thư đi thả đèn, chỉ còn vương gia và Quách Thiện ở lại trên lầu khách điếm quan sát. Dĩnh Kỳ luôn dùng một nụ cười ôn nhu dõi theo tiểu thê tử. Bên cạnh, Quách Thiện lẳng lặng nhìn, vẻ mặt không chút biểu cảm, chỉ có một cỗ khí bức người ngột ngạt mạnh mẽ xung quanh.
- Nếu muội mệt, ta sẽ cho gọi kiệu đưa muội về phủ thượng thư. - Dĩnh Kỳ dùng âm giọng lạnh như băng mỏng nói.
- Đa tạ. Nếu vương gia chán ghét nhìn thấy muội thì cứ tùy tiện. - Quách Thiện vẫn không ngừng ánh mắt chăm chú của mình. - Bất quá, hy vọng sau này giữa chúng ta có nhân duyên nào đó do long nhan sắp đặt, vương gia có thể chiếu cố tiểu muội.
- Người đâu. - Dĩnh Kỳ không một lần nhìn lại, lạnh lùng gọi tiểu nhị dặn dò. - Gọi cho tiểu thư đây một cỗ kiệu, dặn họ nhất định phải đưa nàng về phủ Thượng thư bình an, nếu có chuyện gì ngươi cũng hiểu cái mạng nhỏ của ngươi gánh không nổi.
- Dạ, nhân gia. - Tiểu nhị cúi mình sợ hãi đáp. - Tiểu thư, mời. Để nô tài dẫn đường.
- Vương gia, Quách Thiện cáo từ.
- Lần sau nếu không còn áo thì đừng miễn cưỡng rời nhà. - Dĩnh Kỳ lại lạnh lùng buông thêm một câu.
- Gia mẫu lúc này yêu màu tím, chỉ sợ không lâu nữa áo của muội đều là màu này. - Đón nhận ánh mắt lạnh lẽo xoáy vào mình, Quách Thiện tiếp. - Ngày tháng sau này, dù đối diện với muội trong màu áo vương gia không thích cũng xin người mắt nhắm mắt mở bỏ qua, để muội làm một hiếu nữ trọn vẹn.
Nói rồi, nàng rời đi ngay. Quách Thiện, tiểu cô nương tám tuổi chàng xem như tiểu muội thân thiết trong lần đầu tiên gặp ở Quốc tử giám, nơi các hòang tử, công chúa và các tiểu thư Hoàng thân quốc thích theo học. Từ lúc nhập cung, ngoài sư đệ Dư Nhật, gặp được Diên Vỹ, Tiểu Thiện, hai tiểu muội này có thể nói là chút niềm vui nhỏ với chàng trong thời điểm tăm tối. Tuy nhiên, không lâu sau đó chàng biết một tiểu Thiện thứ hai - Tiểu Thiện mặc tử y. Tiểu muội tinh nghịch lúc này lại trở nên khó hiểu, dáng vẻ và suy nghĩ đều không giống một tiểu cô nương tám tuổi, thâm trầm khó đóan, luôn luôn điềm tĩnh. Có đôi lúc Dư Nhật và chàng cũng hoài nghi có hai Tiểu Thiện, nhưng Thượng thư phủ chỉ có ba vị tiểu thư, nhị tiểu thư đã mười bảy mười tám tuổi, tam tiểu thư là Tiểu Thiện, còn tiểu thư kia vừa tổ chức lễ đầy năm cách đây hai tháng. Mọi điều Tiệu Thiện vui vẻ nghịch ngợm nói Tiểu Thiện thâm trầm đều biết, không hề sai sót dù chỉ một từ, trí nhớ hòan hảo đến mức khiến người ta không khỏi nghi ngờ.
Khi sư phụ chàng, Phá Chấn Hiên hạ sơn tiếp tục dạy võ công cho chàng theo sự cậy nhờ của gia phụ quá cố, Diên nhi và Tiểu Thiện cũng đòi học. Diên nhi, như mọi người học võ, đòi học chiêu thức tuyệt thế thì Tiểu Thiện lại nói muốn học loại võ công nào không luyện nội công. Phá Chấn Hiên lúc đó kinh ngạc hỏi tại sao thì nàng hồn nhiên trả lời.
- Sư phụ không nghe mọi người gọi con là Tiểu Thiện sao? Tiểu Thiện giống như gọi thái giám trong cung, các tiểu công công Tiểu Quế Tử, Tiểu Mao Tử nè. Con là Tiểu Thiện Tử.
- Ta vẫn không hiểu chuyện đó thì có liên quan gì đến chuyện luyện võ mà không luyện nội công. - Phá Chấn Hiên lúc ấy vuốt chòm râu gật gù nói.
- Có liên quan chứ, giang hồ ai cũng biết môn võ công lợi hại nhất trên thiên hạ buộc nam nhân phải tự cung, nhưng mà sự phụ, con là tiểu thái giám, lại không thể tự cung, đành đi theo truyền thống chỉ luyện võ không luyện nội công để bù vào.
- Còn có cái lý như vậy nữa sao? - Phá Chấn Hiên sửng sốt hỏi. - Ta lại thấy nha đầu ngươi làm biếng, chỉ muốn thuộc khẩu quyết không muốn bỏ thời gian tu luyện thì đúng hơn.
- Thật đúng là… - Tiểu Thiện vỗ bàn một cái, gương mặt nghiêm túc nhìn Phá Chân Hiên chậm rãi nói. - …sư phụ, sư phụ quả là rồng trong loài người nha, thiên hạ này hiểu Tiểu Thuận chỉ có mình sư phụ, bội phục, bội phục.
Lúc đó Phá Chấn Hiên rất sảng khoái mà cười. Một tiểu cô nương nịnh hót rành rành như thế với một lão nhân gia ngoan cố rất ghét những kẻ sủng nịnh, nay lại tỏ ý thích nghe một tiểu cô nương nịnh hót ríu rít bên tai mình. Dư Nhật cũng phải cảm khái thốt lên một chữ phục với sư huynh, nhìn tiểu sư muội ngưỡng mộ.
Nhưng Phá Chấn Hiên, một lão nhân gia vẫn không bỏ được tính thẳng thắn, đối diện Quách Thiện mặc tử y lần thứ hai, cũng phải giận dữ đuổi ái đồ của mình đi, còn bảo sau này đến luyện võ không được mặc tử y nữa, nếu mặc thì không cần đến. Cũng bởi Tiểu Thiện bình thường tuy rất hay tập giữa chừng lén trốn để đi chơi, nhưng vẫn rất thuộc khẩu quyết, thường xuyên nhắc bài cho hai ca ca và muội muội. Khi mặc tử y, lại không luyện được gì, khẩu quyết đều đọc lộn, lại không hề có chút hứng thú luyện tập nào.
Đối với Dĩnh Kỳ, dù gì cũng vẫn là một trong hai tiểu muội yêu thương, mỗi lần Quách Thiện mặc tử y, mỗi hàm ý trong lời nói chàng đều hiểu. Lúc Quách Thiện không mặc tử y, Dĩnh Kỳ lập lại những ý tứ đó, muội muội cũng chỉ thở dài, rồi đuổi theo Dư Nhật đòi làm thê tử của đệ ấy. Gia sư từng nói, e là Quách Thiện sống trong gia đình quan nhân, từ nhỏ đã được nuôi dạy để làm công cụ quyền thế cho người nhà nên sinh ra bệnh lạ, có hai tính cách trong một con người. Gia sư thường vân du khắp nơi, lần vừa rồi trước khi đi đã nói dọc đường sẽ tìm hiểu về bệnh tình Tiểu Thiện để xem có thể chữa được không. Sư phụ chàng cũng nói, nếu không có cách nào, chỉ còn cách buộc Dư Nhật bắt cóc tiểu Thiện ra biên ải cách xa người thân mới mong trị được. Dư Nhật thì luôn luôn dùng sự điềm tĩnh, có đôi lúc lạnh lùng từ chối mỗi khi chàng và sư phụ đề cập đến chuyện này.
Từ khi chàng thành thân, đây là lần đầu gặp lại Quách Thiện mặc tử y, ngụ ý trong mỗi lời nói của tiểu muội hôm nay khiến chàng trước giờ tuy khó chịu cũng có vài phần thương cảm nay vô cùng chán ghét. Lại nhìn về phía Diệp Luân, vẻ mặt chàng từ lạnh lẽo lại chuyện sang nhu hòa, mỉm cười cùng thê tử. Diệp Luân đang vui vẻ đuổi theo đèn hoa trôi theo dòng nước, rất phấn khích nhìn cả mặt hồ bừng sáng bởi những bông hoa lửa.
Đêm đó, Diệp Luân nằm trong lòng Dĩnh Kỳ, nhìn ra khung cửa sổ mở ngắm màn mưa như thác đổ. Sau câu chuyện về ngày thất tịch, Diệp Luân im lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ nằm trong lòng phu quân ngắm mưa, tựa như có thể ngắm được nỗi niềm của Chức Nữ đang rơi.
- Dĩnh Kỳ, huynh nghĩ Chức Nữ khóc là vì vui mừng được gặp lại phu quân hay vì đau lòng? - Hồi lâu sau, Diệp Luân mới cất tiếng hỏi.
- Đau lòng, bởi vì thời gian một ngày bên nhau không thể đủ cho một năm xa cách. - Dĩnh Kỹ trả lời, giọng trầm trầm trong cơn mưa lạnh. - Nếu như huynh là Ngưu Lang, chẳng thà đứng mãi trên cầu Ô Thước đến khi cầu bị gãy cũng nhất quyết không buông tay Chức Nữ.
- Nhưng Vương Mẫu nương nương rất quyền uy. - Diệp Luân đáp bằng giọng luyến tiếc.
- Chỉ bởi vì Ngưu Lang yêu Chức Nữ không đủ. Họ đã vượt qua được gian khổ để Thiên Đế cho họ làm vợ chồng, còn gian khổ gì không thể trải qua để được mãi mãi bên nhau?
- Muội nghĩ chỉ cần phu quân muội yêu muội như Ngưu Lang, dù một năm dài xa cách vẫn không quên muội thì muội đã mãn nguyện rồi. - Diệp Luân thì thầm, dụi người sâu hơn vào lòng Dĩnh Kỳ.
- Phu quân của muội sẽ không để ai chia cắt thê tử khỏi mình, cho dù phải trả bao nhiêu giá, đánh đổi bất kỳ thứ gì. Chỉ cần mỗi ngày khi mở mắt ra huynh được nhìn thấy muội, cuối ngày trước khi nhắm mắt được thấy muội cười và ôm muội vào lòng, mới gọi là mãn nguyện.
~*~
Trong đêm mưa tầm tã, trăng bị che khuất, vạn vật chìm trong màn đêm mờ mịt lãnh buốt. Dư Nhật trên đường về vương phủ, thấy một đứa trẻ mặc áo trắng đang cúi người bên góc tường phủ thượng thư. Đến gần chàng mới nhận ra đó là Quách Thiện.
- Tiểu Thiện, muội đang làm gì vậy? - Dư Nhật vội chạy đến bên tiểu Thiện, đỡ cô bé dậy lại thấy đôi mắt đỏ hoe. - Sao muội lại khóc?
- Dư Nhật ca ca, Bối Bối chạy mất rồi. Trời mưa dữ quá, nếu không tìm được Bối Bối, nó sẽ bị lạnh chết, Bảo Bảo sẽ buồn. - tiểu Thiện nức nở nói.
- Ai là Bối Bối? Bảo Bảo? Tìm họ muội ôm vách tường làm gì? - Dư Nhật không biết nên làm sao trong tình thế này, cố ghìm giọng để không la lên.
- Là con chuột của muội.
- Con chuột? - Dư Nhật sửng sốt. - Vì một con chuột mà muội dầm mưa như vậy? Muội lại phát điên à? Vào nhà đi, để huynh đưa muội về phòng, phụ mẫu muội sẽ không biết…
- Không! Muội phải tìm được Bối Bối. - Tiểu Thiện thét lên, vùng khỏi tay Dư Nhật.
- Tiểu Thiện, trời đang mưa, tạnh mưa rồi hãy tìm. - Dư Nhật túm chặt tiểu Thiện lôi đi, cô bé vũng vẫy kịch liệt, lúc thấy không chống lại thì cắn mạnh vào cánh tay Dư Nhật rồi vùng ra. - Tiểu Thiện!
- Muội không về! Không tìm thấy Bối Bối muội không về. - Tiểu Thiện vừa khóc vừa lùi lại, ánh mắt kiên quyết nhìn Dư Nhật.
- Được rồi, cầm lấy cây dù đứng ở kia đi, huynh tìm cho muội, tìm không được thì không về.
Dư Nhật không giấu cơn giận, đẩy Quách Thiện vào mái hiên bên đường rồi quay lại săm soi các hốc ngách ở vách tường phủ thượng thư. Mưa càng lúc càng lớn, mọi thứ dần mờ đi trong màn mưa dày đặc, Quách Thiện cuối cùng chạy ra giương dù che cho Dư Nhật.
- Dư Nhật ca ca, về đi, muội không tìm nữa.
- Im lặng đi, huynh đang bận. - Dư Nhật hét lên, dường như cố dùng giọng mình át tiếng mưa.
- Dư Nhật ca ca…
- Tìm được rồi, phải nó không? - Dư Nhật đưa hai tay đang giữ con vật bé nhỏ ở giữa. Con chuột ướt sũng, vừa run rẩy vừa vùng vẫy cố thóat khỏi tay Dư Nhật.
- Đúng rồi, nó đang lạnh…
Quách Thiện không nói hết câu, cô bé vừa đỡ lấy con thú thì Dư Nhật bế cô bé nhảy qua tường vào thượng thư phủ. Đến trước cửa phòng Tiểu Thiện, Dư Nhật buông cô bé ra rồi quay đi ngay. Quách Thiện vội vã níu lại.
- Dư Nhật ca ca, đợi muội một chút. - Khi thấy Dư Nhật quay lại dùng ấy mắt hàm ý hỏi chuyện gì, Quách Thiện chỉ lặp lại. - Đợi muội một chút.
Dư Nhật đứng trước cửa phòng, nhìn vào không gian tối om bên trong, một lúc sau Quách Thiện chạy ra trong bộ quần áo khô ráo nói.
- Dư Nhật ca ca vào phòng muội thay đồ đi, muội sẽ ở ngoài này, không nhìn trộm, phá hư danh tiết của huynh đâu.
- Muội muội ngốc. - Dư Nhật cười, nói khẽ. - Huynh mà vào phòng muội thì sẽ phá hư danh tiết của muội, bất kể muội ở ngoài hay ở trong.
- Muội không sợ, nếu vậy thì huynh lấy muội là xong, không ai nói gì nữa. - Tiểu Thiện trả lời, vẻ mặt biểu lộ như đó là chuyện đương nhiên thường thấy.
- Muội quên hôm nay muội đã nói gì sao? - Dư Nhật thở dài hỏi.
- Không quên, nên muội hiểu nếu huynh cảm thấy không xứng khi muội là tiểu thư, thì muội không là tiểu thư nữa là xứng với huynh. - Tiểu Thiện nói, ngước nhìn Dư Nhật với nụ cười dụ dỗ. - Huynh đưa muội về nhà huynh ngoài biên ải, ở đó muội không phải tam tiểu thư phủ thượng thư, chỉ là thê tử của huynh.
- Tiểu Thiện, chuyện không đơn giản như vậy đâu. - Dư Nhật bối rối, lúc này chính là Tiểu Thiện những khi không mặc áo tím cứ luôn gặp chàng lại đòi cùng chàng ra biên ải. - Muội chỉ là một tiểu cô nương tám tuổi, cớ gì cứ nghĩ đến chuyện lập gia đình sớm?
- Huynh không biết rằng con gái nhà quan từ lúc ba tuổi là có thể bị gả đi bất cứ lúc nào sao? - Quách Thiện trả lời rồi ngưng một chút, hướng ánh mắt buồn bã cam chịu về phía Dư Nhật. - Được rồi, muội hiểu rồi, huynh không thích muội, không muốn lấy muội. Không phải muội chê huynh mà là huynh chê muội. Xin lỗi, bấy lâu nay làm phiền huynh, lợi dùng lòng thương hại của huynh…
- Tiểu Thiện, không phải đâu. - Dư Nhật giật mình nói.
- Không sao đâu, Dư Nhật ca ca, muội không phiền huynh nữa, sau này muội sẽ không nhắc lại chuyện này nữa. Hôm nay muội thành thực đa tạ huynh. - Quách Thiện cười rạng rỡ, làm bộ dạng quyết tâm tiếp. - Huynh đừng lo, muội sẽ tìm người khác, nhất định trong kinh thành này sẽ có người chịu thành thân với muội.
Dư Nhật lặng lẽ gật đầu vì không biết làm gì hơn. Dù gì năm nay chàng cũng chỉ mười một tuổi, không thể biết ứng xử như thế nào trong tình trạng này. Cho dù chàng có lớn hơn cũng chưa chắc có thể nghĩ ra nên trả lời thế nào với cô bé tám tuổi muốn thành thân với mình. Đêm đã khuya, ngày thất tịch đã qua, mưa vẫn nặng hạt, Dư Nhật rời khỏi thương thư phủ lặng lẽ như lúc vào. Trong đêm đó, còn một người nữa nhìn chàng đến rồi đi trong lặng lẽ.
- hết hồi thứ hai -
0 nhận xét:
Đăng nhận xét