Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

Thất Điểu Cung

by Phi Phi| Tinkermy
Multichaptered|PG-13|Romance.Cổ trang.Polemics|On-going

Nam nhân là những kẻ thông minh như thỏ trong ái tình.


Hồi I: Hiên Viên Quốc


Giang hồ có bảy truyền kỳ vào thời vua Hiên Viên thứ sáu, Hoàng Đế Hiên Viên Long trị vì được ba mươi năm, niên hiệu Vĩnh Khang.

Chuyện thứ nhất, Thiên hạ đệ nhất kiếm Lục Phi - chủ nhân Thần Kiếm sơn trang cũng đồng thời là Nam Hà Vương gia, em họ hoàng đế cai trị phía nam Hiên Viên Quốc - chết bí ẩn trong đêm. Hôm sau vợ là đệ nhất mỹ nhân trong giang hồ - Giang Bối Nguyệt được Hiên Viên Long phong quý phi và con trai nàng phong thân vương, còn được sủng ái hơn cả nhi tử ruột. Đây cũng là chuyện võ lâm xem là bại hoại nhất. Cái chết bí ẩn của Lục trang chủ Thần Kiếm sơn trang là chuyện lạ không lời giải suốt mười năm.


Chuyện thứ hai, thần y Dạ Lai Sinh tự xưng chỉ cứu người chết không cứu người sống biệt tích giang hồ mười sáu năm xuất hiện trở lại, tuy nhiên, là một cô gái mười sáu tuổi hành sự thần long thấy đầu không thấy đuôi. Giang hồ cho rằng nàng ta là nhi nữ của Dạ Lai Sinh, nhưng cũng có ý kiến khác cho là không phải. Nàng được đặt cho biệt hiệu Sát Lai Sinh, và từ đó chỉ dùng ba chữ này để đi lại trên giang hồ, cho nên không mấy người biết được tên thật của nàng - người nữ nhi một là giết bệnh nhân chết rồi mới cứu, hoặc đợi bệnh hành chết rồi mới cứu.


Chuyện thứ ba, năm Vĩnh Khang hai mươi bốn, giang hồ đột nhiên xuất hiện một môn phái gọi là Thất Điểu Cung. Không ai biết cung này do ai làm chủ, chỉ có điều, một tin đồn thất thiệt loan truyền cung chủ Thất Điểu Cung có thể xưng danh giang hồ đệ nhất mỹ nhân trước nay chưa từng có. Lại nói, Thất Điểu Cung nằm ngoài chính đạo và hắc đạo, nhưng cũng mộng tưởng danh xưng Võ lâm minh chủ đối đầu bốn đại phái và ba gia tộc mạnh nhất trên giang hồ.


Chuyện thứ tư, sắc hiệp Thẩm Thường Minh tuyên bố theo đuổi ái nữ tể tướng Hoàng triều Lâm Vu Diên Vỹ. Tiểu thư này cũng là nữ nhi duy nhất từ chối sắc hiệp, trốn đến nỗi phải từ bỏ vinh hoa gấm lụa của phủ tể tướng mà lẫn vào nhân gian. Là câu chuyện hài tình được các tửu điếm ưa thích.


Chuyện thứ năm, Vĩnh Khang năm hai mươi chín, Hiên Viên Long sắc phong Thập tam Vương gia, nguyên là thị vệ dưới trướng thái tử Hiên Viên Dĩnh Kỳ, bố cáo thiên hạ nhận con nuôi do lập công cứu giá. Dĩ nhiên, chẳng ai tin. Ngay sau đó ban hôn cho tam tiểu thư phủ Thượng Thư cùng vương gia giai ngẫu. Ngày đại hôn, tân nương bỏ trốn.


Chuyện thứ sáu, cuối năm Vĩnh Khang hai mươi chín, kinh thành đệ nhất mỹ nhân Hoa Nguyệt Thiên thành thân cùng thiếu chủ Ma Kiếm Môn, Từ Ngạo Thiên. Chuyện khác cùng dây mơ rễ má là Ngạo Thiên ruồng bỏ thiên hạ mỹ nhân của giang hồ cung chủ Thất Điểu Cung trong ngày đại hôn, giữa sự chứng kiến của võ lâm chính phái vào ngày rằm tháng bảy cùng năm.


Chuyện thứ bảy, năm Vĩnh Khang ba mươi, trận quyết đấu trên Thất Quyết Phong, dưới mục kích của phần lớn anh hùng võ lâm, Thất Điểu Cung có bảy cung chủ, trong đó có Thái Tử Phi đương triều là nhị cung chủ, Dạ Quỳnh Tương ái nữ Dạ thần y là tam cung chủ, quận chúa Hồng Nữ quốc Hồng Tường Quyên là tứ cung chủ, Tể tướng thiên kim là ngũ cung chủ, Tam tiểu thư Thượng Thư phủ là lục cung chủ. Người quyết đấu là đại cung chủ đại mỹ nhân giang hồ xưng tụng Quân Tri Vũ cùng Mỹ nhân kinh thành Hoa Nguyệt Lan.




Năm Hiên Viên Long thứ mười sáu, Thái tử bấy giờ là đại hoàng tử, vương gia Chính Phong. Giang Bối Nguyệt vừa tiến cung một tháng hiệu là Nguyệt Phi, Hiên Viên Long sắc phong nhi tử của nàng là Thập vương gia và đổi tên thành Hiên Viên Dĩnh Kỳ, ban vương phủ gần phủ Thái tử cùng một huyện nhỏ ở Giang Nam cho chàng cai quản, lụa là gấm vóc ban không kể xiết.

Lúc bấy giờ phía Bắc có Du tộc An Lạc phái sứ thần đến vương triều. An Lạc Vương thể hiện thành ý cầu giao của mình dâng công chúa thứ tám đồng thời cũng vừa tròn tám tuổi làm phi tử Đại hoàng triều. Hiên Viên Long vừa gặp tiểu công chúa đã ưng ý ngũ quan lanh lợi, thần sắc tươi sáng. Nhưng lại không để nhập cung mà lập tức ban cho Thập vương gia Dĩnh Kỳ làm phi. Lại nói, đại thần trong triều ra sức can gián sủng ái của hòang đế với Nguyệt phi và Thập vương gia, Hiên Viên Long bèn tứ hôn cho thái tử cùng ái nữ nhị tiểu thư Thượng Thư phủ - tài nữ kinh thành, để tránh lời dị nghị.

Lại nói về công chúa An Lạc quốc, nàng chỉ mới tám tuổi dĩ nhiên không hiểu chuyện bao nhiêu nên càng không quan tâm chuyện phu quân tương lai may mắn từ lão gia gia thành một ca ca chỉ hơn mình vài tuổi. Sống ở đại mạc, quen với vó ngựa và những món ăn bình dị quanh đống lửa lớn, những món nướng và rượu sữa dê ngọt ngào hương vị thân thiết, đối diện với mĩ thực của trung nguyên trang trí đẹp mắt màu sắc phong phú lại càng hứng thú bội phần. Người xưa đã dạy, dỗ trẻ không gì dễ bằng cho chúng ăn ngon. Công chúa An Lạc cũng không vượt ra ngoài quy tắc đó, ngày đại hôn, các cung nữ và thái giám trong cung vừa trang điểm chuẩn bị cho nàng vừa đem thức ăn ra dỗ dành.

- Công chúa, lát nữa người cầm trái táo này, cùng với vương gia lạy ba lạy thì sẽ có nhiều đồ ăn ngon để ăn. - Nô tì đang nói là Tiểu Ngọc, được phân phó hầu hạ công chúa trong vương phủ.

- Thật sao? - Công chúa nhỏ vừa nghe có đồ ăn liền ngước đôi mắt long lanh lên nhìn Tiểu Ngọc, hỏi thêm - Có bánh đậu mai lan và mứt sen tẩm rượu ngọt không?

- Có, nô tì đã chuẩn bị sẵn các món công chúa thích rồi, chỉ cần ngoan ngõan bái đường xong là được ăn.

Vậy nên, nghi lễ bái đường không những hoàn thành suôn sẻ mà còn có phần gấp rút với tiểu công chúa, dưới tấm mạng che, luôn đảo mắt tìm đôi chân của Tiểu Ngọc. Tì nữ này gần dây trở thành nguồn cung cấp mĩ thực trong mắt tiểu công chúa đại mạc, thân thiết còn hơn tỷ muội. Bái đường xong, Tiểu Ngọc dẫn công chúa vào phòng vương gia, để nàng ngồi trên giường rồi đưa cho nàng một đĩa bánh hoa quế lại nói:

- Công chúa, bây giờ người ngoan ngồi ở đây nha, đừng bỏ khăn the xuống, lát nữa vương gia, là phu quân của người sẽ giúp người bỏ khăn.

- Nhưng có nó rất khó chịu, lúc ăn rất vương víu. - Công chúa An Lạc hồn nhiên trả lời, giọng ngượng nghịu vì miếng bánh đang ăn.

- Công chúa ngoan, để phu quân vương gia mở khăn the, vương gia sẽ cho người rất nhiều món ngon. - Tiểu ngọc tiếp tục dỗ dành.

- Thật sao? Vậy đợi hắn đến lấy khăn the của hắn đi.

Sau đó, Tiểu Ngọc còn dặn dò rất nhiều nữa, nào là phải gọi vương gia là phu quân, từ nay về sau phu quân nói gì đều phải nghe, rồi giảng đạo tam tòng tứ đức. Phần đầu công chúa còn nghe loáng thoáng, lúc sau càng nói càng nhiều nàng cũng chẳng để vào tai nữa, hồn xuất đi đến các món ngon mình đã biết, món nào cũng trình bày đẹp mắt, màu sắc rực rỡ, nhớ đến là thèm nhỏ dãi.

Rất lâu sau đó, khi công chúa nhỏ đã nhâm nhi đến đĩa bánh thứ ba và tì nữ Tiểu Ngọc đang giảng đến luật hậu cung của Hiên Viên triều thì ngoài cửa truyền đến thông báo vương gia đến. Sau khi hành lễ, Tiểu Ngọc thỏ thẻ dặn dò thêm mấy câu với tiểu công chúa rồi cùng các tì nữ thái giám khác rời đi. Trong tân phòng chỉ còn lại một tiểu công chúa và tiểu vương gia, tiểu công chúa vừa nuốt xuống miếng bánh đậu đỏ ướp lá sen, lấy giọng nói.

- Phu quân, dở khăn the nhanh đi, ta muốn ăn gà tẩm mật ong.

- Gà tẩm mật ong? - Tiểu vương gia đang không biết làm sao với tiểu phu nhân của mình thì được câu nói của phu nhân thức tỉnh, tự thì thầm một mình - Gà và khăn the liên quan gì...?

Sau khi khăn the được buông xuống, Vương gia Dĩnh Kỳ, năm đó mười ba tuổi, tự biết đây là giây phút cả đời mình không thể nào quên. Phu nhân của chàng, đầu đội phụng quán rũ xuống vô số trân châu lấp lánh, trong lễ phục màu đỏ, mái tóc đen óng được tết thành vô số bím nhỏ thả xuôi trên hai vai trông vô cùng nổi bật. Gương mặt xinh xắn ngước đôi mắt long lanh nhìn chàng, cái miệng nhỏ còn vương vài vụn bánh cười rất rạng rỡ, nói với chàng.

- Phu quân ca ca, gà tẩm mật ong đâu?

Đôi mắt xinh đẹp nhìn chàng đầy trông đợi, một lúc lâu không thấy chàng phản ứng thì ngó nghiêng, cố rướn người cao hơn để nhìn ra sau lưng chàng tìm kiếm. Như người chợt tỉnh cơn mê, Vương gia Dĩnh Kỳ miệng nở nụ cười sáng lạn, đến gần vừa gỡ phụng quán của công chúa xuống, vừa nói.

- Nương tử, ngày mai mới được ăn gà mật ong. Hôm nay phải ngoan, để ta chải tóc cho nương tử rồi chúng ta cùng động phòng.

- Động phòng là làm gì? - Nghe bảo không được ăn nên công chúa rất nuối tiếc, nhưng vẫn còn lời hứa ngày mai nên nàng chỉ tiu nghỉu hỏi bâng quơ.

- Là hai chúng ta ngủ chung một giường, từ nay về sau ngày nào cũng động phòng như vậy. - Dĩnh Kỳ đáp nhanh chóng.

- Ngủ chung? - Tiểu công chúa quay về phía chiếc giường, dùng ánh mắt đo diện tích của nó rồi nói - Như vậy sẽ rất chật chội, ta không thích động phòng, ta muốn ngủ một mình.

- Nương tử, không động phòng sẽ không có đồ ăn ngon đâu. - Dĩnh Kỳ từ tốn đáp, tay đang bắt đầu tháo từng bím tóc nhỏ của tiểu thê tử.

- Hả…

Tiểu công chúa bắt đầu một màn đấu tranh tư tưởng giữa đồ ăn và giường rộng, hai bên đang giao tranh kịch liệt bất phân thắng bại thì vương gia lên tiếng.

- Nương tử, động phòng rất tốt đó, trời lạnh ta sẽ ôm nương tử vào lòng giúp nàng ấm hơn, trời nóng ta sẽ quạt cho nàng, xoa lưng cho nàng, kể chuyện cho nàng nghe.

- Thật không?

Tiểu công chúa quay lưng lại, đôi mắt sáng bừng lên hỏi dáng vẻ đầy mong chờ, Vương gia Dĩnh Kỳ đối diện ánh sáng trước mặt chỉ kịp cười nhẹ một tiếng rồi cuối xuống hôn nhẹ lên má công chúa, thì thầm dịu dàng.

- Tất nhiên là thật. Nương tử, nàng tên gì?

- Ta tên là Phyllodes Asendus Liikme Stiilae.

Tiểu công chúa phát âm cái tên dài lên thê bằng thứ ngôn ngữ khiến tiểu Vương gia hơi giật giật khóe môi trên khuôn mặt lãnh đạm, rồi vẫn dịu dàng vuốt tóc nàng hỏi.

- Tên ở Trung nguyên gọi là gì?

- Phong Diệp Luân.

- Luân nhi, từ nay nương tử thuộc về tướng công…

- Ta thuộc về ngươi, vậy cái gì thuộc về ta? - Tiểu công chúa ngắt lời phu quân, vừa đưa một miếng bánh hình hoa mai lên miệng vừa hỏi.

- Tất cả những gì của ta đều là của nàng? - Vương gia Dĩnh Kỳ không ngần ngại đáp.

- Thật không? Đồ ăn của ngươi cũng là của ta hết?

- Nương tử, gọi huynh là tướng công thì mọi thứ của huynh mới là của muội. Nếu không gọi, người ta sẽ không tin của huynh là của muội đâu.

- Được, tướng công.

- Nương tử.

- Tướng công.

- Nương tử.

- Tướng công.

- Nương tử.

- Tướng công, phải gọi như vậy đến chừng nào mới có đồ ăn?

Vương gia Dĩnh Kỳ cười nhẹ, ôm má tiểu công chúa, hôn lên mỗi bên một cái dịu dàng rồi ôm nàng vào lòng, thì thầm.

- Gọi càng nhiều thì sáng mai ta sẽ cho người chuẩn bị thức ăn càng nhiều.

- Được, tướng công.

Đó là câu chuyện tân phòng của vương gia Hiên Viên Dĩnh Kỳ, chuyện động phòng thật sự và ngày mà tiểu công chúa hiểu ra sự thật của động phòng còn ở rất xa phía trước.

...

Trong lúc đó, thị vệ thân tín của vương gia, cũng là đệ đệ đồng môn cùng gia sư Phá Chấn Hiên, một kỳ nhân giang hồ đứng ngoài hoa viên đối diện tân phòng, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn chằm chằm căn phòng vừa đột ngột tắt đèn. Khuôn mặt không chút biểu cảm chỉ hơi động động một chút bên mày trái.

- Dư Nhật ca ca.

Một giọng khẽ khàng thốt lên sau bụi hoa, Dư Nhật khẽ thở dài trong lòng, chậm rãi quay người thi lễ.

- Tham kiến nhị vị tiểu thư, bây giờ đã khuya, hai vị nên về phòng, nếu để tể tướng gia và thượng thư gia biết…

- Dư Nhật ca ca đừng lo, muội thuốc cha muội rồi, ông ấy sẽ ngủ đến sáng, không dậy được đâu. - Cô bé đang nói này là Quách Thiện, tam tiểu thư phủ thượng thư.

- Muội cũng vậy. -

Cô bé khác bên cạnh chính là ái nữ duy nhất của phủ tể tướng - Lâm Vu Diên Vỹ.

- Thuốc đó tại hạ cho hai vị phòng thân chứ không phải…

- Quan trọng đã chế ra tức là phải dùng, muội dùng thì huynh cũng đâu có phí công cho muội. Huynh yên tâm, chúng muội đều dùng trong lúc cần thiết mà. - Tam tiểu thư phủ thượng thư nói.

- Đúng đó. - Tể tướng tiểu thư phụ họa. Nhìn Dư Nhật tuy bề ngoài vô cảm nhưng dường như toát lên một nỗi lòng tuyệt vọng và mệt mỏi vô chừng, nàng đổi chủ đề ngay - Vương gia ca ca đang động phòng hả?

- Đúng vậy, nhưng không được xem đâu. - Dư Nhật ngay lập tức đề phòng.

- Nhưng Tiểu Thiện đi coi rồi kìa? - Tiểu Diên Vỹ chỉ ngón tay nhỏ xíu về phía bóng bạn mình đang rướn người lên khung cửa - Muội cũng đi.

Dư Nhật chưa kịp phản ứng thì cái bóng trước mặt cũng chạy mau lẹ đến bên tỷ muội tốt của mình. Không còn cách nào khác Dư Nhật chỉ biết theo sát sau lưng để tránh hai vị tiểu thư gây thêm chuyện. Tỷ muội họ không ngừng ríu rít, thì thào ngoài cửa, cố gắng nhìn vào phòng tối om. Chỉ lát sau, trong phòng vang lên giọng nói dường như mất hết kiên nhẫn.

- Tiểu Thiện, Diên nhi!

- Dạ!

Hoàn toàn là phản xạ có điều kiện, sau tiếng dạ, cả hai cô bé đều cố tháo chạy. Không may Dư Nhật sau lưng dễ dàng túm lấy dây thắt lưng giữ họ lại, người trong phòng lại nói.

- Dư Nhật, đưa họ vào.

- Dạ, Vương gia!

Hai tội phạm được áp giải vào phòng, trông như hai con mèo bị bắt dùng vẻ mặt vô tội ngước nhìn Vương gia ca ca. Dĩnh Kỳ ngồi trên ghế, thở dài khi nhìn bộ dáng của họ, nói

- Hai muội thật to gan, thân là tiểu thư khuê các lại học theo người ta rình rập ngoài cửa sổ vào đêm hôm khuya khoắt. Có muốn huynh nói với tể tướng gia và thượng thư gia không?

- Muội học theo huynh mà. - Quách Thiện nói - Lần trước huynh và Dư Nhật ca rình trước phòng Nguyệt Phi…

- Tiểu Thiện! - Dĩnh Kỳ cao giọng - Huynh thì thì được, nhưng muội thì không. Và, chuyện đó không được nhắc hay nói với ai, muội quên sao?

- Tại sao tướng công thì được mà họ thì không được? Vậy muội có được không? - Tiểu công chúa đứng sau Dĩnh Kỳ nãy giờ lên tiếng.

- Không được! - Dĩnh Kỳ đáp nhanh.

- Động phòng nhanh thật, mới đây đã gọi tướng công thân mật vậy rồi. - Dư Nhật nói.

- Dư Nhật. - Dĩnh Kỳ dùng ánh mắt cảnh cáo sắc lạnh bắn về phía Dư Nhật.

- Động phòng rồi hả, sao nhanh vậy? - Diên Vỹ thất vọng thốt lên.

- Haiz… vậy là giờ chỉ còn cách lén trốn đến Vạn Hoa lầu để xem nam nữ động phòng rồi. - Quách Thiện nói.

- Cái gì!? - Cả Dư Nhật cùng Dĩnh Kỳ gằn giọng cùng hỏi - Ai nói cho muội nghe về nơi đó?

- Sư phụ hai huynh đó. - Diên Vỹ nói.

- Mấy hôm trước muội nghe lão sư muốn dẫn Dĩnh Kỳ ca ca đến đó để học hỏi động phòng mà. - Quách Thiện tiếp lời.

Cả Dư Nhật cùng Dĩnh Kỳ chỉ biết nhìn nhau cảm thán. Tiểu công chúa lại nói

- Vậy muội có cần đến đó không tướng công?

- Không! - Dĩnh Kỳ đáp nhanh mà có phần gấp gáp, rồi quay qua hai vị tiểu muội tiếp - Hai muội cũng vậy, đường đường tiểu thư khuê các lại muốn đến đó, thật không ra thể thống. Huynh mà biết ai dám bén mảng đến chỗ đó thì huynh sẽ xin hòang thượng gả người đó ra biên ải.

- Muội sẽ không gả cho người lạ đâu, cũng không đi biên ải. - Diên Vỹ trả lời gấp rút.

- Vậy Dư Nhật ca ca lấy muội đi, huynh xuất thân từ biên ải đúng không? - Quách Thiện nhìn Dư Nhật cười vui vẻ - Huynh lấy ai cũng vậy, vậy lấy muội đi.

Cả Dư Nhật cùng Dĩnh Kỳ đều chết lặng, riêng Dư Nhật càng khổ sở lùi xa thêm mấy bước tránh khỏi ánh mắt Thượng thư tiểu thư. Tể tướng tiểu thư thì bình thản quay qua tỷ muội thân thiết nói.

- Tiểu Thiện, sao lại nói vậy, thật là mất mặt!

- Tại sao? - Quách Thiện cau mày không phục - Thì huynh ấy lấy ai cũng vậy, chi bằng lấy ta, ta hứa nhất định sẽ ngoan. Lấy người lạ chưa chắc ngoan đâu.

- Tướng công… chẳng lẽ con gái trung nguyên rất khó lấy chồng? - Công chúa hỏi với vẻ mặt thương cảm với hai vị tiểu thư trước mặt. Dĩnh Kỳ lại không biết trả lời sao vẫn đang im lặng thì công chúa tiếp - Hay tiểu thư đến đại mạc đi, đàn ông đại mạc rất tốt đó, có thể tìm được rất nhiều thức ăn.

- Tốt hơn tướng công muội sao? - Dĩnh Kỳ ngay lập tức đối mặt nương tử, hỏi.

- Uhm… - Công chúa suy nghĩ một chút rồi trả lời - Tướng công giỏi hơn, đồ ăn của tướng công ngon hơn nhiều hơn.

Thõa mãn, Dĩnh Kỳ quay sang hai muội muội của mình, ho khan vài tiếng định nói, nhưng lại không biết bắt đầu từ đầu, lại ho mấy tiếng nữa, rồi ho nữa, cuối cùng Dư Nhật đành lên tiếng.

- Trễ rồi, nhị vị tiểu thư nên về phòng đi. Vương gia và công chúa cũng đến lúc nghỉ ngơi.

- Ta chưa mệt, hai người ở lại chơi đi, chúng ta kết bạn…

- Nương tử, tướng công mệt rồi, nếu không nghỉ sớm mai sẽ không có đồ ăn đâu.

- Ha… vậy, tạm biệt nha, sáng mai đến chỗ ta chơi nha.

- Tuân mệnh công chúa, ngày mai Diên nhi dẫn công chúa ra phố chơi.

- Được! - công chúa vui vẻ gật đầu.

- Không được! - Dĩnh Kỳ lại cắt ngang.

- Có Dư Nhật ca theo cùng mà, Vương gia ca ca cũng có thể đi cùng, bọn muội không đi đến mấy chỗ không được phép đâu. - Diên Vỹ nói.

- Tướng công, ta muốn đi…

- Được rồi. - Dĩnh Kỳ gật đầu vẻ rất mệt mỏi, đưa mắt nhìn ba tiểu cô nương trước mặt người nào cũng đều long lanh nhìn chàng - Các muội lui về nghỉ ngơi đi, ngày mai chắc sẽ đi nhiều nơi lắm.

- Tạ ơn vương gia ca ca.

Hai vị tiểu thư cúi mình thì lễ rồi vui vẻ rời đi. Dư Nhật cũng theo sau họ, khép lại khuê phòng, chấm dứt một cảnh náo tân phòng mới lạ nhất từ trước giờ. Dư Nhật vừa bước đến lối vào hoa viên, Thượng thư tiểu thư Quách Thiện đột ngột xuất hiện trước mặt chàng, cười nói.

- Dư Nhật ca ca, nhớ nha, nếu sau này chọn thê tử phải nhớ đến muội đầu tiên đó.

Nói rồi biến mất nhanh chóng trong đêm, để lại một Dư Nhật ngỡ ngàng đứng lại. Còn vài ngày là đến rằm, tuy ánh trăng yếu ớt nhưng cũng có thể thấy phong hoa lay động dịu dàng. Đối với Dư Nhật, chàng hiểu rõ, tiểu thư của phủ thượng thư chẳng khác gì cảnh sắc này đối với chàng, tuy rằng đang ở đây nhưng không thuộc về nơi đây. Rõ ràng như Dư Nhật và Thượng thư tiểu thư mãi mãi chỉ có thể là quan hệ chủ tớ.

- hết hồi thứ nhất -

11 nhận xét:

Thụy Nhiên nói...

Ôi PP viết Kaze giống quá đi =)) Chết vì ăn =))

Laina nói...

Sụyt!!! *ngó quanh quất* Tink muốn nó mần thịt hai đứa mình hay sao mà la lớn vậy >.<

Kaze nói...

Tớ đọc được rồi nhé!!! Tại sao hình tượng về tớ chỉ toàn THỨC ĂN không vậy? Lấy chồng cũng ăn, bái đường cũng ăn, động phòng cũng ăn nốt! Phi Phi, Kim nhi, ta bẻ gãy cổ hai người!!!!!

PP và Dư Nhật là một cặp hả? Sao Tink phải trốn thằng Thường Minh??? Quân Tri Vũ là Zan? Tóm lại làm ơn nói rõ cho tớ tên của tất cả mấy đứa bọn mình đi =)) Chứ cái đoạn câu chuyện thứ 7 về Thất Điểu Cung thật hem hiểu chi hết. :-<

P/S: Nương tử và tướng công nghe chả dễ thương gì cả ~ ;____; PP hãy để chàng gọi tớ là Tiểu Luân đi, đừng nương tử nghe ghê lắm :( Với lại đoạn đầu tớ đọc hơi rối, bị hoảng hốt. Chưa hiểu ch gì ra với ch gì :-SS Càng không hiểu Thất Điểu Cung bố trí ra sao /___\

Laina nói...

Ai da, tink ơi, tớ nghĩ tụi mình phải họp gấp nha, sao tớ gọi tink hok được vậy?

Kaze cứ từ từ, cái đó chỉ là giới thiệu mà, muốn hiểu thì đọc mới hiểu nha. Tớ không cặp Dư Nhật, tớ cũng không biết, cái đó tớ đang đấu với tink, tớ chọn một người, tink chọn một người xem ai thắng để đến đích đó.

Còn nữa, mới đầu gọi vậy thôi, chứ sau này gọi Luân nhi, hok chịu tiểu luân >.<, tên đa nam tính, gọi vậy càng nam tính hơn.

Xong. *chạy* tink nhớ bảo trọng.

Kaze nói...

Sao lại năm Hiên Viên thứ 6 mà Hiên Viên Long đã trị vì đc 30 năm?! Với lại 7 truyền kỳ vào năm Hiên Viên thứ 6, mà phía sau toàn năm Hiên Viên thứ 24, 29... Hình như chỉ có truyền kỳ thứ nhất là xảy ra vào năm Hiên Viên thứ 6 thôi mà PP?

Diệp Luân nói...

Tớ định chỉnh lỗi type cho PP, nhưng mà nick tớ không edit được. Chỉ Tink mới làm được thôi ;___;

Laina nói...

UHm, đúng đấy, mỗi nó sửa được cho tụi mình thôi, tụi mình tự sửa cũng được nhưng không sửa cho người khác được >.<

Ah, cấi ấy ý tớ là, ông ý là vị vua thứ sáu thời Hiên Viên, có 30 năm tại vị, ở dưới là những chuyện xảy ra trong 30 năm đó.

Chuyện thứ nhất tớ chưa xác định nó là vào năm nào, nhưng vì về thất điểu cung, nên chỉ nhấn ở mấy chuyện quanh tụi mình thôi. Năm HV 24 TĐC thành lập tụi mình 15, thì đếm ngược lại, lúc cậu thành thân là năm HV 17 đó.

Vậy tớ để Hiên Viên Long đệ lục ha.

Diệp Luân nói...

Ừ, PP viết thế dễ bị hiểu lầm ý, nên viết rõ ràng ra chứ không số má nhập nhằng chẳng biết năm nào với năm nào đâu :-?

"Năm Hiên Viên Long thứ mười sáu, Thái tử bấy giờ là đại hoàng tử, vương gia Chính Phong. Giang Bối Nguyệt vừa tiến cung một tháng hiệu là Nguyệt Phi, Hiên Viên Long sắc phong Thập vương gia, đổi tên chàng là Hiên Viên Dĩnh Kỳ..."

Cái này PP nên nói rõ Dĩnh Kỳ là con của Nguyệt phi nha, không thì chả biết Dĩnh Kỳ chui từ đâu ra nốt ý ;___;

Laina nói...

Bó tay *khóc nức nở* bài này tink nó tách ra, tức là nó post, tớ sửa cũng hok được, phải đợi nó về thôi. hu hu

Diệp Luân nói...

Giời ơi =)) Ừ thế để nó về sửa luôn cả thể vậy :(( Nàng ta còn đang ngao du Đà Lạt cơ!!!

Thụy Nhiên nói...

[From Kaze]ư Tớ đã beta lại một số chỗ và lỗi type rồi nha ~

Đăng nhận xét